Thứ bảy, 30/09/2017 14:52
Nhờ Hưng Việt, tôi như được tái sinh

Hôm nay, phòng 804 của BVUB Hưng Việt có gì đó khác lắm. Một chút vui vẻ, một chút hồi hộp và cả một chút luyến lưu. Đó là những cảm xúc rất thật của cô Nguyễn Thị T ngày sắp ra viện.

Còn nhớ hồi mời vào viện, cô T phải nhờ đến người nhà đưa cô bằng xe lăn với những vết phồng rộp ở chân do bị vỡ ven khi truyền hóa chất tại một cơ sở y tế không uy tín. Nhưng giờ đây, sau gần 10 ngày điều trị, người phụ nữ ấy đã gần như hồi phục hoàn toàn. Cô T đã có thể đi lại được và trở lại cuộc sống bình thường.

Cô T sinh năm 1968, ở Bắc Ninh, là người phụ nữ hiền lành với nụ cười đôn hậu. Để có được sức khỏe tốt như hiện tại, các bác sĩ đã phải cố gắng rất nhiều để đưa ra phác đồ điều trị hiệu quả cho cô. Nhưng chính bản thân cô mới là người đã nỗ lực nhiều nhất. Nếu như những người bệnhg ung thư khác phải cố gắng 1 thì cô phải cố gắng gấp đôi.

Trước đây, khi sờ thấy những u nhỏ bằng đốt ngón tay ở vú, cô đã rất sợ và linh cảm có điều không hay. Cô lập tức đến viện khám và phát hiện mình mắc ung thư vú. Đó là khoảng thời gian khó khăn của cô và gia đình vì nghe đến hai từ “ung thư”, ai cũng sẽ phải giật mình, rồi cảm giác lo sợ, tuyệt vọng...Nhưng với tinh thần lạc quan và cùng bác sĩ tìm hiểu về bệnh cô đã quyết định sẽ không lùi bước mà chiến đấu với ung thư đến cùng.

Nhưng sự việc đã không suôn sẻ, khi cô T không may bị vỡ ven khi truyền hóa chất. Chân cố phồng rộp và không thể đi lại được. Trước đó cô còn bị sốt cao. Sự đau đớn, bất lực khiến cô không còn nghĩ được điều gì.

“Lúc ấy, cô sợ lắm. Cô đau chỉ muốn bác sĩ tháo chân cô đi cũng được. Cô muốn về với gia đình, không muốn truyền, không muốn điều trị nữa”, cô T chia sẻ.

Nhưng nhìn ánh mắt buồn và sự động viên của con trai dành cho mình, cô đã mạnh mẽ hơn nhiều và quyết định gắng mình thêm một lần nữa trên hành trình đầy gian nan này. Và hai mẹ con quyết định đến Hưng Việt để điều trị. Đẩy cô trên xe lăn, cõng cô vào phòng bệnh, không ai khác là con trai của cô. Giữa câu chuyện, đôi khi cô nghẹn lời vì quá xúc động, những giọt nước mắt gạt vội của cô khiến chúng tôi không chỉ cảm nhận được sự mạnh mẽ chiến đấu với bệnh tật mà còn thêm trân quý tình mẫu tử thiêng liêng.

Từ cảm giác lo sợ, hoảng loạn rồi tuyệt vọng, giờ đây cô T đã thấy vui hơn, lạc quan hơn vì bác biết rằng mình sắp được ra viện, trở về với gia đình. Dẫu biết rằng, hành trình điều trị còn gian nan nhưng cô luôn có niềm tin vào các bác sĩ Hưng Việt và hơn nữa là niềm tin vào chính mình. Cũng thật may mắn, vì phát hiện ở giai đoạn sớm nên cơ hội điều trị của cô T là rất cao.

Trong 10 ngày ở Bệnh viện Ung bướu Hưng Việt, cô T nhớ nhà lắm, cô chỉ sợ ở nhà mọi người lo lắng quá. Nhưng ra viện rồi, lại thấy nhớ các cô điều dưỡng mặc áo hồng hơn, những con người dù ngày hay đêm đều chăm sóc bệnh nhân tận tình từ cái tâm của họ.

 

“Con người ở đây rất tuyệt, từ các bác sĩ, các cô điều dưỡng rồi các cô hộ lý, ai cũng coi cô như người thân của họ. Mà không chỉ mình cô T, với bất kì bệnh nhân nào họ cũng như vậy. Nhờ vậy nên những người bệnh như bác không còn cảm thấy buồn, tủi thân khi đi chữa bệnh nữa. Được trở về từ cõi chết, bác biết ơn các bác sĩ của Bệnh viện Ung bướu Hưng Việt nhiều lắm”, cô T nghẹn ngào chia sẻ. 

Đặt câu hỏi tư vấn
Ý kiến của bạn