Thứ sáu, 15/01/2016 23:22
HỌP HỘI ĐỒNG BỆNH NHÂN VÀ NGƯỜI NHÀ BỆNH NHÂN TUẦN THỨ 2 NĂM 2016

Cũng như chiều thứ 4 mọi tuần, ngày 13/01/2016, cuộc họp hội đồng bệnh nhân và người nhà bệnh nhân tuần thứ 2 của năm 2016 được diễn ra trong tư thế sôi nổi, nhiệt tình góp ý của mọi người.

Lần họp này không chỉ có sự góp mặt của các y bác sĩ tại Bệnh viện Ung bướu Hưng Việt mà còn có sự tham gia chia sẻ của một bệnh nhân đặc biệt – Đó là nghệ sĩ Hán Văn Tình.

Mở đầu cuộc họp, nghệ sĩ Hán Văn Tình đã chia sẻ những điều rất thật lòng: “Nhớ lại ngày này năm ngoái, khi phát hiện ra bệnh ung thư màng phổi di căn, tôi tưởng rằng mọi thứ đã chấm hết. Gia đình thì bàng hoàng, tôi chỉ nghĩ rằng chắc giờ chuẩn bị lo hậu sự cho mình là vừa. Được giới thiệu đến Bệnh viện Ung bướu Hưng Việt, các bác sĩ áp dụng phác đồ điều trị phù hợp, tôi như 1 người từ cõi chết trở về.”

Trong dòng xúc động, nghệ sĩ nói tiếp: “Trước đây cứ tưởng rằng bị ung thư, mà lại còn ở giai đoạn di căn thì là coi như đi gặp tử thân rồi đó. Nhưng nhờ bác sĩ giỏi, tận tâm, phác đồ điều trị phù hợp mà tôi đã như 1 người không còn hi vọng trở thành người sống khoẻ mạnh như giờ. Tôi xin chân thành cảm ơn các y bác sĩ tại nơi đây vì đã cứu sống tôi 1 lần nữa. Nếu không có Bệnh viện Ung bướu Hưng Việt thì chắc rằng hôm nay tôi đã không còn có thể ngồi đây và trò chuyện với mọi người như này được.”

Nghệ sĩ cũng chia sẻ thêm: “Bệnh viện Ung bướu Hưng Việt là 1 trong những nơi có nhiều bác sĩ dày dặn kinh nghiệm trong lĩnh vực y tế. Chính vì thế mọi người rất yên tâm khi được điều trị tại nơi đây. Muốn nói dài, nói nhiều nhưng chẳng có lời nào có thể nói được thay lời cảm ơn của tôi đến các bác sĩ. Sắp đến năm mới, tôi xin chúc tất cả mọi người năm mới hạnh phúc và may mắn.”

Sau lời chia sẻ chân thành của nghệ sĩ Hán Văn Tình, bà Nguyễn Thị Bích Ngọc – Trưởng phòng điều dưỡng có chia sẻ thêm: “Lúc đầu khi đến với Hưng Việt, nghệ sĩ Hán Văn Tình vẫn chưa tin tưởng lắm, vì cho rằng bệnh ung thư khác gì án tử hình, chắc chắn là không qua được. Nhưng đến bây giờ, nghệ sĩ đã khoẻ mạnh hơn rất nhiều chính là câu trả lời của chúng tôi.”

Bà cũng nói thêm:”Hưng Việt chúng tôi mới chỉ có được hơn 3 tuổi, như một đứa trẻ mới chỉ đang đến tuổi chập chững bước đi, cần người dìu dắt chính là bệnh nhân và gia đình của bệnh nhân thì mới có thể tốt lên được. Vì vậy, việc đánh giá tốt hay không là phải lắng nghe người nhà bệnh nhân và bệnh nhân. Xin mời quý vị góp ý nhiệt tình, để bệnh viện có thể tốt hơn.”

Tiếp sau bác Hán Văn Tình, anh Nguyễn Văn Phong sống tại Hồng Phong, An Dương, Hải Phòng – người nhà của bệnh nhân Nguyễn Thị Toàn đang điều trị tại phòng 602, tầng 6 – cũng chia sẻ: “Bệnh viện mới được 3 tuổi nhưng tôi đã biết bệnh viện khi lên Hà Nội kiểm tra sức khoẻ từ hơn 1 năm trước. Với tôi, tôi cảm thấy thoải mái ngay từ khi bước vào sảnh bệnh viện, nhận được sự đón tiếp nhiệt tình rồi đến các bác sĩ tận tình, nhẹ nhàng.”

Cô Trần Thị Tuyết địa chỉ ở Ngọc Lữ, Ninh Bình – là con gái của bệnh nhân Trần Duy Phương tầng 6 phòng 606 – cũng có chia sẻ rằng cô biết được bệnh viện qua một người quen đã điều trị ung thư dạ dày tại viện. Trước đây cô cũng rất sợ đi chăm người nhà nằm viện vì bất tiện và rất mệt mỏi. Nhưng khi bố nằm viện tại Hưng Việt, cô cảm thấy rất thoải mái, có thể ở đây với bố đến khi về. Từ lúc đến đây bố của cô đã khoẻ lên rất nhiều.

Tiếp lời nhận xét, bác Nguyễn Bá Nhã là ông của bệnh nhân Nguyễn Bá Nam Hải đang điều trị tại tầng 9 của bệnh viện có nói:”Con trai tôi hiện đang làm bác sĩ tại Viện Châm cứu Trung ương. Con tôi nói đã tìm hiểu rất kỹ các bệnh viện mới đưa cháu vào. Đúng là như thế. Đến nơi là tôi đã thấy sự vui vẻ, ấm áp. Người bệnh khổ tâm lắm nên đến viện mà muốn được lắng nghe, tâm sự như ở gia đình. Chứ đến mà bác sĩ, y tá cứ cáu gắt thì bệnh chắc còn tăng lên. Tôi chưa đến bệnh viện nào mà được đón tiếp nhiệt tình như thế này cả.”

Cô Nguyễn Thị Lan đã chăm sóc bố cô là bệnh nhân Nguyễn Đức Bảo Long một thời gian dài tại viện, vô cảm thấy mọi thứ đều tuyệt vời.

 Bác Đỗ Đức Ngọc cùng mẹ là bà Đào Thị Xe, nhà ở tận Lào Cai cũng đã đến với Hưng Việt. Cụ bà năm nay đã 90 tuổi, đang chờ xét nghiệm u dạ dày. Tuy nhiên, cụ bà vẫn luôn tươi cười vui vẻ khi chúng tôi đến phòng. Bác Đỗ Đức Ngọc có chia sẻ: “Tôi vừa đến viện sau 1 quãng đường dài, được bác sĩ, y tá đón tiếp một cách vui vẻ, niềm nở, tôi vs mẹ cũng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.”

Bệnh viện luôn muốn trở thành ngôi nhà thứ 2 của mỗi bệnh nhân, không chỉ chữa bệnh mà còn là sự thấu hiểu, chăm sóc bệnh nhân. Như bà Nguyễn Thị Bích Ngọc có nói:”Chúng tôi sẽ biến yêu thương từ trái tim, dồn xuống đôi bàn tay để không chỉ điều trị hiệu quả mà còn là điều trị nhẹ nhàng.”

Qua những lời chia sẻ thật tâm của các bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, chúng tôi càng thêm tin tưởng và cố gắng hơn nữa, để Bệnh viện Ung bướu Hưng Việt sẽ là ngôi nhà thân yêu của bệnh nhân!

Đặt câu hỏi tư vấn
Ý kiến của bạn