Thứ năm, 20/11/2014 16:20
Họp Hội đồng bệnh nhân và người nhà tuần 47 – Ấm áp ân tình

“… Không đến bệnh viện, có lẽ giờ này tôi đã không còn ở đây rồi” là lời chia sẻ mà có lẽ ai trong cuộc họp Hội đồng bệnh nhân và người nhà tuần 47 đều phải xúc động. Đó là tâm sự của ông Đoàn Quang Cúc (50 tuổi – Bình Giang, Hải Dương), bệnh nhân đang điều trị tại Bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt trong cuộc họp dành cho bệnh nhân và người nhà thường niên diễn ra vào thứ tư hàng tuần.

Họp hội đồng bệnh nhân bệnh viện ung bướu hưng việt

Ông Đoàn Quang Cúc nói: “Năm ngoái tôi đã bị những cơn đau hành hạ tưởng rằng chẳng sống được bao lâu nữa. Nếu không đến bệnh viện, có lẽ giờ này tôi đã không còn ở đây rồi. Tôi không tưởng tượng được rằng, nếu như tôi không đến đây thì giờ tôi thế nào nữa. Tôi có được như ngày hôm nay là nhờ có bệnh viện, nơi đây sinh ra tôi lần hai. Cũng như vậy, năm nay căn bệnh của tôi tái phát, lập tức tôi đến với bệnh viện. Các bác sĩ, điều dưỡng chăm sóc nhiệt tình như xưa, không quản đêm ngày, lúc nào cũng túc trực bên bệnh nhân. Lúc tôi mới nhập viện, tiền không có nhưng bác sĩ bảo cứu người trước hết rồi mới tính chuyện tiền nong sau. Tôi cảm động lắm. Ngày mai tôi xuất viện, vì vậy nhân hôm nay, tôi cảm ơn tất cả các bác sĩ, điều dưỡng, nhân viên bệnh viện đã hết lòng vì tôi trong những ngày vừa qua, nhất là các cháu điều dưỡng tầng 6…

Ông Đoàn Quang Cúc – bệnh nhân điều trị bán tắc ruột cảm ơn bệnh viện

Ông Đoàn Quang Cúc – bệnh nhân điều trị bán tắc ruột cảm ơn bệnh viện

Mặc dù vết mổ vẫn còn đau khiến ông đi phải hơi khom lưng xuống nhưng ông vẫn tham dự cuộc họp chỉ vì muốn nói lên tấm lòng của mình. Cảm ơn ông Cúc vì lời tâm sự ấy, với Bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt đó chính là thứ nước tăng lực, là động lực để các thành viên cố gắng hơn nữa, phục vụ tốt hơn nữa cho hành trình chăm sóc sức khỏe cộng đồng.

Chị Trần Thị Nga (41 tuổi – Hậu Lộc, Thanh Hóa), con gái bệnh nhân Trần Thị Thanh, hiện đang điều trị tại viện cũng có chung một lời cảm ơn chân thành như ông Cúc. Chị nghẹn ngào: “Thật sự là tôi vô cùng hạnh phúc và thấy đúng đắn khi chọn bệnh viện. Thấy tình hình sức khỏe của mẹ tôi bây giờ mà tôi nhớ tới lúc mới biết bà bị bệnh, đi hết viện này viện kia, lo lắng lắm. Đọc trên mạng thấy thông tin bệnh viện mình, như có duyên ấy, tôi quyết định đưa mẹ tới đây luôn. Gia đình ở nhà biết chuyện cứ gọi điện lên mắng tôi mãi, vì tôi là con gái mà. Mọi người lo sợ khi mà có rất nhiều thông tin khác nhau về các bệnh viện, phòng khám tư nhân thiếu trách nhiệm… Bây giờ thì tôi yên tâm lắm, gia đình cũng không còn kêu trách gì nữa, vì bệnh viện tuyệt vời quá. Chẳng biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn từ tận đáy lòng của một người con gái khi thấy mẹ thoát khỏi nguy hiểm từ bệnh tật…” Chị Nga mong muốn bệnh viện có những chương trình nào đó để đến trực tiếp với nhiều địa phương, vì không phải ai cũng được tiếp xúc thông tin trên mạng như chị để biết được đến bệnh viện.

Chị Trần Thị Nga rưng rưng xúc động khi tâm sự về mẹ

Chị Trần Thị Nga rưng rưng xúc động khi tâm sự về mẹ

Cũng có một số người nhà cảm thông với tâm trạng của chị Nga. Nhiều khi đọc được thông tin qua mạng, đưa người nhà đến khám sức khỏe và điều trị. Nhưng nhiều người khác lại hoang mang, không dám tin tưởng. Đến rồi thì tự khắc cảm nhận được tình cảm, dịch vụ của bệnh viện, được hướng dẫn chăm sóc tận tình hơn bao giờ hết. Có người nhà bệnh nhân ở Tuyên Quang còn có lời mời đặc biệt dành cho cán bộ, nhân viên bệnh viện ghé thăm nơi diễn ra Đại hội Đảng Cộng Sản Việt Nam lần thứ hai – quê hương mình…

Có chút gì đó bùi ngùi và nồng ấm như người thân trong gia đình, lời mời, lời chào, lời hứa hẹn … giữa những người tưởng chừng như xa lạ mà thân quen lạ kỳ.

Mọi người cùng nhau khởi động với “Yoga cười”

Mọi người cùng nhau khởi động với “Yoga cười”

Bên cạnh những ý kiến tâm sự về cảm nhận tại viện, như thường lệ là những câu hỏi liên quan đến vấn đề bảo hiểm, các quy định, quy chế tại viện. Đại diện ban lãnh đạo bệnh viện – ThS.BS Lê Văn Lễ, PGĐ bệnh viện phụ trách bảo hiểm – BS Phí Hoàng Chung, Trưởng phòng điều dưỡng – bà Nguyễn Thị Bích Ngọc, tùy thuộc mỗi câu hỏi sẽ đưa ra câu trả lời và hướng giải quyết cho mọi người. Mục đích cuối cùng của cuộc họp dành cho bệnh nhân và người nhà như thế này chính là bảo vệ quyền lợi của người bệnh cũng như đặt công tác chăm sóc bệnh nhân lên hàng đầu. Chính vì vậy, ngay từ ban đầu khi vào viện, và trong quá trình chăm sóc bệnh nhân, người nhà đã được điều dưỡng, nhân viên bệnh viện phổ biến tất cả những quy định, quy chế, chế độ chăm sóc liên quan… Tuy nhiên, có những trường hợp phát sinh, có những trường hợp người nghe chưa hiểu hết hoặc trường hợp người được phổ biến lại không phải người đi họp… thì phía bên ban lãnh đạo bệnh viện sẽ cung cấp đầy đủ, hơn nữa còn đến tận buồng bệnh để hướng dẫn, tư vấn thêm.

Khép lại cuộc họp vẫn luôn là những nụ cười…

Khép lại cuộc họp vẫn luôn là những nụ cười…

Bên cạnh những nỗ lực đó, bệnh viện còn hướng tới việc kết hợp điều trị các bệnh lý với các phương pháp trị liệu hỗ trợ. Do đó, sau khi tổng hợp ý kiến đóng góp cũng như thắc mắc của người nhà bệnh nhân là chương trình sinh hoạt CLB hỗ trợ tâm lý trị liệu cho bệnh nhân ung thư. Mới đầu mọi người còn lạ lẫm, nhưng sau đó với các bài tập đơn giản, vui vẻ, không khí sảng khoái nhanh chóng lan ra mọi người. Không chỉ là hỗ trợ bệnh nhân ung thư, mỗi người nhà bệnh nhân cũng có thể thông qua những bài tập này để có được tâm lý tốt nhất trong việc chăm sóc, động viên người thân của mình chiến đấu với bệnh tật. Nhóm TNV đến từ trường Y tế công cộng, cùng với các nhân viên bệnh viện, với sự hỗ trợ của Makna Việt Nam và huấn luyện viên Yoga Cười Phạm Quốc Vình hay còn gọi là Vinh vui vẻ đã xóa đi những khuôn mặt u ám vì lo lắng và căng thẳng, “làm vui vẻ, giảm stress và hạnh phúc” như lời chị Nga chia sẻ sau buổi tập.
Khép lại cuộc họp Hội đồng bệnh nhân và người nhà tuần 47 vẫn là những nụ cười sảng khoái niềm tin và hạnh phúc…

Tiểu Yến

Đặt câu hỏi tư vấn
Ý kiến của bạn