Thứ bảy, 14/02/2015 18:14
Nụ cười người nghệ sĩ…

Căn phòng 401 của Bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt hôm nay nhộn nhịp khác thường bởi những nụ cười, bởi cái không khí ấm nóng toát ra từ những người anh em, người chiến hữu của nghệ sĩ Hán Văn Tình. Hạnh phúc và niềm tin đâu chỉ có khi cuộc đời bình lặng, chính trong những cơn địa chấn về sức khoẻ như “Lão Quềnh” bây giờ mới thấy hết được tình cảm con người quý giá như thế nào…

Là nhân viên của Bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt nên tôi có điều kiện được gặp ông – Lão Chu Văn Quềnh của phim Đất và Người từ những ngày đầu nhập viện. Tôi không còn nhìn thấy khuôn mặt tinh anh, nụ cười và cái xoa đầu thường thấy qua màn ảnh. Ông nằm trên giường bệnh với khuôn mặt tái xanh, hơi thở yếu ớt, đôi khi còn không thể nói được, phải thở bằng máy…

 

Lão Quềnh những ngày đầu tại Bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt

Ung thư phổi di căn quả thật đáng sợ. Vì chỉ trong một thời gian ngắn có thể khiến cho một nghệ sĩ hài, tâm huyết và luôn sẵn sàng hi sinh hết mình cho nghiệp diễn phải thu mình trên giường bệnh, đôi mắt hướng lên màn hình và ngưỡng mộ những người anh em nghệ sĩ của mình khi thấy họ khoẻ mạnh, nói cười, góp cho đời những bông hoa từ công việc của mình.

Mái đầu hoa râm, đến cả hàng râu cũng đã nhuộm màu thời gian. Người ta đã quen nhìn ông hết mình trên sân khấu, trên những thước phim truyền hình mà đâu biết rằng, ông đang phải một mình chiến đấu với căn bệnh tử thần. Nó đến nhanh khiến ông ngỡ ngàng, vì chỉ cách đó ít ngày, ông vẫn thấy mình còn rất khoẻ mạnh, vẫn đang cống hiến cho vở diễn dang dở.

 

Chuyện trò cùng những người anh em

Trò chuyện với những nghệ sĩ đến thăm ông tại Bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt như Trà My, MC Thảo Vân, hay NSND Lê Tiến Thọ, NSND Lê Khanh… tôi đều thấy được nét cảm phục “lão Quềnh” giản dị ấy. Ông chan hoà với những người bạn của mình, là người “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” vì nghệ thuật… ông hết mình với những nghệ sĩ trẻ là đàn em… Vì vậy, cho dù chỉ là những vai diễn góp vui cho đời, là diễn viên phụ trong sân khấu tuồng nhưng ông luôn có chỗ đứng nhất định trong Hội nghệ sĩ Việt Nam. Từ ngày ông vào điều trị tại Bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt, tôi đã thấy được điều đó qua những gì mà những người nghệ sĩ đã dành cho ông, cho gia đình ông.

Đêm diễn quyên góp tiền cho ông do nghệ sĩ Trà My, MC Phan Anh, ca sĩ Minh Quân tổ chức đã đem về cho ông món quà lớn: sự ủng hộ của tình bạn và của khán giả cả nước. Ông đã xúc động vô cùng trước món quà ấy.

Phải rồi, người ta thường nói lúc ốm đau cũng là lúc con người ta mềm yếu nhất, “Chu Văn Quềnh – Hán Văn Tình” cũng không phải ngoại lệ. Nhưng cũng chính nhờ những điểm cộng nhỏ để rồi bù lại là niềm tin, là hy vọng, là động lực lớn lao.

 

Tâm sự với nghệ sĩ Xuân Bắc về tình hình sức khỏe hiện tại của mình

Cũng giống như vậy, hôm nay, ngày 13/02/2015 tức ngày 25 tháng Chạp của năm 2014, “đội Táo quân” nghỉ giải lao buổi trưa đến thăm ông, làm xôn xao khu vực tầng 4 Bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt bởi tiếng cười, bởi không khí thân tình, đầm ấm. Đạo diễn Đỗ Thanh Hải, đạo diễn Trọng Trinh cùng các nghệ sĩ hài nổi tiếng: Xuân Bắc, Tự Long, Công Lý, Quang Thắng giản dị và quen thuộc như những gì mà tôi từng thấy qua vô tuyến. Các anh dí dỏm, thân thiện và luôn kèm theo những câu nói, hành động gây cười giống như đang trên sân khấu phục vụ khán giả. Tự Long nói với nghệ sĩ Hán Văn Tình: “ trông anh khoẻ thế này bọn em thấy vô cùng yên tâm. Nghe tin anh bị bệnh mà cứ lặng người, nhưng giờ nhìn anh hồng hào, béo ra, cười tươi và giọng nói vẫn nguyên cái duyên như thế, em nghĩ anh nên mở luôn sân khấu để diễn phục vụ bệnh viện đi thôi. Gớm, đi bệnh viện mà đẹp trai thế này em cũng muốn”.

Tôi thấy nghệ sĩ Hán Văn Tình cười rất nhiều. Nó đối nghịch hẳn với hình ảnh ngày đầu tiên ông được đưa vào đây. Mà thực ra, chỉ ít ngày sau khi được chăm sóc, điều trị tại viện, tôi đã thấy có một sự thay đổi nơi nghệ sĩ hài này. Ông không còn coi ung thư là căn bệnh tử thần như trước nữa. Ông ăn hết xuất cơm, ít khó thở hơn và lúc nào cũng muốn nói chuyện mặc dù như vậy khiến ông khó chịu. Ông thèm nói, thèm được diễn tuồng, thèm gặp những người anh em, đồng nghiệp của mình.

 

Vẫn nụ cười y nguyên “Lão Quềnh” ngày ấy…

Ông tâm sự, cuộc đời ông gắn liền với sân khấu tuồng, mặc dù nghèo, vất vả hơn đi đóng phim nhiều và ngày nay ít người quan tâm. Ông không vì điều đó mà nản chí. Thậm chí đến cái tuổi trên bốn mươi với mái đầu bạc, ông vẫn còn tiếp tục đi học tại trường Học viện Hành chính quốc gia (ông đã nhận được bằng trước khi phát hiện bị bệnh không lâu). Chính tinh thần đó đã làm những người bạn, những người anh em nghệ sĩ nể phục ông, và rồi ngỡ ngàng khi ông bị ung thư ghé thăm.

Ông bắt tay, trò chuyện thậm chí hài hước với những người bạn nghệ sĩ của mình mà không bị những cơn ho tắt ngang, ông còn tự tin nói rằng sẽ vượt qua tất cả để một ngày không xa trở về với sân khấu phục vụ khán giả, âu cũng là lời cảm ơn cho tất cả…

 

Tình bạn, tình đồng nghiệp và những nụ cười…

Những người nghệ sĩ cũng đã yên tâm phần nào. Thậm chí Xuân Bắc, Tự Long, Công Lý… đều cho rằng nhìn nghệ sĩ Hán Văn Tình còn có vẻ phong độ hơn trước khi bị bệnh. Ông mới bắt đầu phác đồ điều trị đích. Kết quả vẫn còn phải chờ xem cơ thể của ông có thể dung nạp được thuốc hay không, nhưng qua hai ngày, tác dụng phụ chưa có biểu hiện ảnh hưởng tới sức khoẻ của ông. Thêm một tia hy vọng, thêm niềm tin cho ông, gia đình ông cũng như những ai yêu mến “lão Quềnh”.

Tôi thì vẫn luôn ấn tượng với nụ cười của ông, dù là qua chiếc ti vi vô tri vô giác hay những gì tôi thấy bây giờ trên giường bệnh. Nụ cười vượt lên trên nghịch cảnh, nụ cười giảm bớt âu lo và nụ cười của niềm tin, của hy vọng ở một ngày sắp tới, “lão Quềnh” lại bước trở lại sân khấu, góp cho đời bằng những thang thuốc bổ quý giá …

Tiểu Yến

Đặt câu hỏi tư vấn
Ý kiến của bạn