Thứ ba, 03/11/2015 01:16
“Đến Hưng Việt được chữa cả tinh thần”

Chúng tôi đến thăm phòng bệnh 705 vào một buổi chiều thu mát mẻ, không khí dễ chịu. Bước vào phòng bệnh, cảnh tượng đầu tiên mà chúng tôi bắt gặp là hình ảnh bác trai, có vẻ đã luống tuổi, đoán chừng là chồng bệnh nhân, đang nhẹ nhàng hỏi han người vợ “Bà có cần gì không? Có uống nước không? Tôi lấy cho bà nhé” khiến cho bầu không khí ấm áp và thân thiện vô cùng.

Đó là vợ chồng bác Dịu (Thủy Nguyên, Hải Phòng), nhập viện cách đây vài ngày. Bác Nguyễn Thị Dịu nhập viện với triệu chứng của ung thư trực tràng, đã được các bác sĩ tiến hành phẫu thuật cắt bỏ một phần trực tràng và hiện đang tiếp tục điều trị tại viện.

Ấn tượng đầu tiên của chúng tôi là bác Dịu không hề giống một phụ nữ ngoài 60 tuổi mắc bệnh hiểm nghèo và vừa trải qua một ca phẫu thuật phức tạp. Vừa nhìn thấy chúng tôi, bác đã nở một nụ cười nồng hậu chào đón, chỉ cho chúng tôi ghế ngồi rồi trò chuyện rất tự nhiên không chút dè dặt, như đón các cô cháu gái ở quê lên thăm chứ không phải tiếp chuyện những người xa lạ. Câu chuyện cũng vì thế mà gần gũi hơn bao giờ hết…

Mở đầu câu chuyện, bác đã thủ thỉ với chúng tôi, "Bác giờ mà ra về là vẫn còn lưu luyến lắm, không nỡ rời đi ấy, không thể nào quên được những ngày ở đây, những con người ở đây, thì ra về sao đành?”. Thật vậy, nhìn ánh mắt bác đầy hãnh diện và yêu thương khi kể tên vanh vách từng điều dưỡng tầng 7 ngày đêm chăm sóc cho bác thời gian qua, chắc hẳn trong tâm trí người phụ nữ hiền hậu này chất chứa vô vàn kỉ niệm đẹp về những tấm lòng điều dưỡng nơi đây, điều ấy càng khiến cho chúng tôi như cuốn theo câu chuyện của bác.

 

Bác Dịu luôn dành những lời yêu thương khi kể về điều dưỡng Hưng Việt

 Bác Dịu kể, "Lúc đầu bác thấy trong người không khỏe, thường xuyên đau bụng, còn đau tức dưới hậu môn rất khó chịu. Mấy hôm sau nhu cầu đi vệ sinh trong ngày cứ ngày một tăng lên, để ý thì thấy phân lẫn máu, bác chủ quan cứ nghĩ là bệnh trĩ, đến khi bác đau quá, gia đình giục đi kiểm tra thì bác mới đến khám ở một bệnh viện ở Hải Phòng. Lúc khám xong, có kết quả, bác sĩ hỏi “ Bác Dịu có người nhà đi cùng không?” là bác đã đoán biết bệnh tình của mình rất nghiêm trọng rồi.”

Kể đến đây giọng bác chùng xuống, "Các bác sĩ không cho bác vào, chỉ cho con trai bác vào thôi. Nhưng bác bảo bác sĩ thế này, con người sinh ra ai cũng có mệnh của riêng mình rồi, sinh rồi tử, không sớm thì muộn. Tôi cũng đã ngoài 60, tâm lý đã sẵn sàng, có gì các bác sĩ hãy nói trực tiếp với tôi.”

Ngắm nhìn vẻ mặt phúc hậu của bác khi bình thản kể về những giây phút đầy khó khăn của cuộc đời, tôi thật sự rất yêu mến và cảm phục người phụ nữ này. Nhưng niềm yêu kính ấy còn tăng lên gấp bội khi bác rạng rỡ hẳn lên, "Thật ra ấy mà, bác không sợ chết đâu. Người thân đến thăm cứ ái ngại cho mình, mình chỉ cười, vài tháng thì sao? Vài tháng vẫn còn khối thời gian mà tâm sự, sao phải buồn?”

Những ngày tháng ở đây, tiếp xúc với nhiều mảnh đời, nhiều hoàn cảnh éo le của những bệnh nhân đến với viện, chúng tôi “lặng” nhiều. Bệnh tật là điều khó tránh, điều ấy ai cũng biết. Nhưng biết cách để chấp nhận nó, bình thản đối mặt với nó, mạnh mẽ vượt qua nó, cả trong những tình huống bất ngờ và khó khăn nhất, là điều không phải ai cũng làm được như bác Dịu. Có một câu danh ngôn tôi từng đọc được ở đâu đó nói rằng "Điều quan trọng không phải là chuyện gì xảy đến với bạn, quan trọng là bạn đối mặt với nó như thế nào. Những bệnh nhân rơi vào tình huống như bác Dịu, tôi nghĩ không phải ít. Nhưng đối mặt với một phong thái lạc quan đáng ngưỡng mộ như bác thì hẳn không nhiều.

Bác Dịu cười bảo chúng tôi "Thực tình có bệnh trong người thì lo, rồi cũng có nghĩ ngợi. Nhưng các bác sĩ, điều dưỡng ở đây tận tình như vậy, hỏi han chăm sóc, còn gội đầu, trò chuyện thân tình, bác thấy phấn khởi nhiều. Bác cũng chỉ mới mổ xong, tình hình bệnh hiện tại có tiến triển gì không, cụ thể thế nào, bác cũng chưa rõ. Nhưng bác thấy trong người thoải mái lắm. Sắp tới phải đi xạ trị ở viện khác, thật lòng bác không muốn đâu.”

Nghe đến đấy, bác Túy (chồng bác Dịu) cũng cười, hóm hỉnh đáp "Hai bác vào đây, vừa chữa được bệnh cho bà ấy, vừa được “chữa tinh thần”, bà ấy không muốn đi cũng phải thôi”

Ở Hưng Việt là vậy, các bác sĩ không chỉ hết lòng chữa trị mà còn luôn mong cái tâm người bệnh mau “lành”. Vậy nên, không phải là chữa trị mà là “hết lòng chữa trị”, không phải là chăm sóc mà là “tận tâm chăm sóc”, để trước tiên bệnh nhân cảm thấy tin tưởng đội ngũ bác sĩ mà yên tâm điều trị, thứ nữa là tâm lý thoải mái, vui vẻ như ở nhà, hỗ trợ việc điều trị tốt hơn. Mỗi một người bệnh cảm thấy được “chữa tinh thần” như bác Dịu thật sự là một nguồn động viên lớn đối với những cố gắng ngày đêm của những con người nơi đây.

Lúc tạm biệt, bác Dịu cứ lắc lắc tay chúng tôi mà nhắn nhủ "Khi bác rời viện, một lời cảm ơn là không đủ. Bác chúc cho bệnh viện mãi được như bây giờ, mong cho ngày càng có nhiều người đến được với Hưng Việt.”

 

“Đến với Hưng Việt, hai bác được chữa cả tinh thần”

Lời nhắn nhủ ấy, cái nắm tay ấy thật sự khiến chúng tôi xúc động nhiều, hạnh phúc vì biết rằng những điều mà Hưng Việt đang cố gắng là vô cùng ý nghĩa. Bản thân chúng tôi cũng chung niềm mong mỏi, mong có thể trao thêm nhiều niềm hy vọng nữa cho những người đến với Hưng Việt, cũng mong nhiều bệnh nhân có niềm lạc quan và sự mạnh mẽ đáng ngưỡng mộ như người phụ nữ này. Nó vừa là “liều thuốc tiên” với bệnh nhân, vừa là món quà và bài học quý giá mà những người làm nghề, vì nghề chúng tôi nhận được và soi vào con đường còn đầy khó khăn phía trước của chính mình, để biết rằng luôn phải trân trọng những giờ phút này và tin vào ngày mai, để có thể "Thêm niềm tin cho những hy vọng mới”...

Lê Nhung

 

 

 

Đặt câu hỏi tư vấn
Ý kiến của bạn