Thứ năm, 05/11/2015 00:39
"Ở Hưng Việt nụ cười không áp lực"

Những lần đi trò chuyện cùng bệnh nhân, lắng nghe những câu chuyện của họ, ngồi nghe họ trải lòng về những khoảng thời gian khó khăn khi chiến đấu với bệnh tật, kể về cái duyên đến với Hưng Việt, là những lần cuốn sổ tay của tôi lại thêm nhiều kỉ niệm, là những lần cảm xúc ùa ra ngoài cả những dòng chữ, những trang giấy,... Nhưng hơn cả, mong mỏi của chúng tôi mỗi lần trò chuyện, là được lắng nghe những tâm tư nguyện vọng, những đóng góp chân thành từ phía bệnh nhân và người nhà để mỗi ngày Hưng Việt thêm hoàn thiện hơn, phục vụ người bệnh tốt hơn. Vậy nên, mỗi lời khen, câu chê từ phía bệnh nhân và người nhà luôn được bệnh viện ghi nhận như những đóng góp chân thành nhất cho một Hưng Việt ngày mai tốt hơn…

Chị N.T.T.H (33 tuổi; Phúc Xá, Ba Đình) là một trong những bệnh nhân để lại cho chúng tôi ấn tượng khó quên vì những chia sẻ và góp ý vô cùng chân thành như vậy. Chị H. nhập viện ngày 19/10 vì đau hạ sườn phải, buồn nôn, được các bác sĩ Bệnh viện Hưng Việt tiến hành xét nghiệm và chẩn đoán có sỏi mật, cần mổ ngay. Ca mổ thành công, sức khỏe chị hồi phục khá nhanh nên khi chúng tôi gặp chị, chỉ khoảng vài ngày sau, chị đã có thể tự trở mình trên giường và trò chuyện rất thoải mái. Tuy đang nằm trên giường bệnh nhưng thần thái và đôi mắt của chị vẫn toát lên nét sắc sảo của người phụ nữ mới ngoài 30 nhưng đã có nhiều năm công tác tại Đài truyền hình, tiếp xúc với nhiều con người ở nhiều môi trường, nhiều lĩnh vực khác nhau.

Chia sẻ với chúng tôi, chị H. cho biết gia đình chị luôn rất quan tâm đến vấn đề sức khỏe, hay như chị thường nói vui là "Chị nhát chết lắm, thấy trong người có biểu hiện gì bất thường là phải chạy đi hỏi bác sĩ ngay. Sợ chết như thế nên chị cũng hay đưa cả gia đình đi khám định kì đấy chứ. Vậy mà không hiểu sao bỗng dưng đau bụng, đi hết viện này viện nọ đều không tìm ra bệnh, may sao đến Hưng Việt các bác sĩ cũng tìm ra được cái sỏi mật trốn kĩ ấy."

Thoải mái chia sẻ với chúng tôi là vậy nhưng ở chị H. vẫn toát lên sự nghiêm nghị khó giấu. Chị ít cười, ít nói, ánh mắt sắc sảo như nhìn thấu suy nghĩ của đối phương, khuôn mặt toát lên tính cách thẳng thắn, bộc trực. Chẳng thế mà không đợi chúng tôi hỏi han, chị đã thẳng thắn góp ý "Có thể chị vốn là người khó tính, khó hài lòng với mọi thứ, nên có thể sẽ khiến các em phật ý. Chị từng đi nhiều viện, công có tư có, trải nghiệm cũng nhiều, nên với tư cách khách hàng, đánh giá khách quan thì có một số điểm ở đây chị chưa ưng. Trước hết là bệnh viện nên có bàn ăn để trên giường, có thể gấp lại được, thì tiện cho sinh hoạt của bệnh nhân hơn. Thứ nữa là ga trải giường, ở bệnh viện vẫn còn một số ga loại cũ. Bình thường thì không sao, nhưng chất liệu loại ga này hơi thô và cứng, nếu bệnh nhân nặng, phải mổ, nằm lâu sẽ thấy rất nóng, khó chịu lắm."

Những điều chị H. góp ý, chúng tôi thấy đáng quý biết bao. Bệnh viện luôn tạo mọi điều kiện tốt nhất cho bệnh nhân, nhưng đôi lúc, phải đặt mình vào bệnh nhân, là bệnh nhân, thì mới thật sự hiểu được, mình còn thiếu sót điều gì, cần thay đổi gì. Định hướng phát triển của Hưng Việt là theo mô hình bệnh viện gia đình, luôn cố gắng tạo cho bệnh nhân cảm giác thoải mái, ấm cúng, gần gũi như ở nhà, hỗ trợ cao nhất cho hiệu quả điều trị nhưng vẫn phải giữ chi phí ở mức thấp nhất có thể để ngày càng có nhiều bệnh nhân dù xa xôi, khó khăn, vẫn có thể đến với Hưng Việt, có thể có cơ hội để chiến đấu với căn bệnh ung thư quái ác. Nhưng để làm được điều đó, mỗi ngày Hưng Việt đều luôn lắng nghe nhiều hơn, thấu hiểu nhiều hơn, hoàn thiện từng chút từng chút  một.

Những điều nhỏ nhặt nhưng không kém phần quan trọng trong lời góp ý của chị H. càng cho thấy sự tinh tế và sắc sảo của người phụ nữ này. Chưa kịp nói lời cảm ơn với những chia sẻ chân tình của chị, chị H. đã đột ngột ngắt lời chúng tôi "Nhưng riêng về con người, ở Hưng Việt chị không chê một lời nào cả." Mỉm cười hiền hậu, chị tiếp lời "Bây giờ bệnh viện tư phát triển, dịch vụ y tế, chăm sóc cũng vì thế mà tốt lên rất nhiều. Những người khó tính như chị cũng ít khi phải phàn nàn điều gì. Nhưng thật lòng cảm nhận, ở một số bệnh viện khác, họ làm tốt đấy, nhân viên, bác sĩ, điều dưỡng tận tình, thân thiện đấy, nhưng họ lắp nhiều camera quá, kỷ luật chặt quá, thành ra người ta vẫn cười, mà sao chị thấy họ cười đầy áp lực vậy. Duy chỉ có ở đây, không camera, không có tí ti nào áp lực trong mỗi nụ cười của các em cả. Sự chân thành trên khuôn mặt, nụ cười của các em điều dưỡng, bệnh nhân cảm nhận được rõ lắm."

Thật vậy, ở Hưng Việt, có một điều tâm niệm mà ban lãnh đạo luôn nhắc nhở mỗi nhân viên chúng tôi, "Nét đẹp của Hưng Việt không chỉ ở cơ sở vật chất hiện đại, phòng ốc đẹp đẽ mà còn chính ở cách hành xử, thái độ phục vụ của những con người đang làm việc dưới mái nhà này." Thế nên, những nụ cười chân thành luôn theo bước chân mỗi điều dưỡng đến từng phòng bệnh, từng giờ từng phút chăm sóc bệnh nhân, cũng là điều dễ thấy, dễ hiểu.

 

Nụ cười chân thành luôn thường trực trên khuôn mặt các điều dưỡng Hưng Việt

Gặp gỡ chị H. và lắng nghe những chia sẻ khen có chê có từ chị khiến ngày làm việc của chúng tôi trở nên thật ý nghĩa. Trước một người luôn tự nhận mình là khó tính, thẳng thắn như chị, chúng tôi cảm thấy thật may mắn vì những lời nói ra dù khen hay chê đều rất chân thật. Vốn dĩ, tất cả những góp ý từ phía bệnh nhân và người nhà luôn được Ban lãnh đạo bệnh viện lắng nghe và cố gắng khắc phục. Ghi nhận tất cả những điều đó, chúng tôi hiểu rằng trên con đường gìn giữ và bảo vệ sức khỏe cộng đồng này, Hưng Việt còn cần nhiều cố gắng hơn nữa, để ngày một thêm nhiều những nụ cười “không áp lực”, đẹp nhất, chân thành nhất trên gương mặt tất cả đội ngũ cán bộ nhân viên bệnh viện và cả những người bệnh đến với Hưng Việt từng ngày…

 Lê Nhung

 

 

Đặt câu hỏi tư vấn
Ý kiến của bạn