Thứ năm, 07/08/2014 16:21
Nụ cười xóa tan mọi khoảng cách

Tôi đến thăm cô Nga trong một buổi chiều nắng nhẹ, có hương hoa đâu đó phảng phất trong căn phòng bệnh 705 mà tôi đã ghé thăm không ít lần trong những ngày làm việc ở Hưng Việt. Đối diện với tôi là người phụ nữ có nước da trắng, đôi mắt tinh anh và khóe miệng tươi tắn. Chỉ nhìn những đường nét đó thôi cũng khiến cho người khác cảm nhận được sự lạc quan không giống như cảm giác người ta đang tiếp xúc với một người đang bị bệnh, nhất là lại đang nằm bệnh viện.

Nụ cười xóa tan mọi khoảng cách

Lần đầu gặp cô tôi đã bị thu hút bởi cách nói chuyện, bởi phong thái tự tin nhưng không hề phô trương, sự hoạt bát nhưng hóm hỉnh vừa đủ để người khác chú ý và dù nói chuyện gì trên đôi môi cũng hé một nụ cười. Cô là Phạm Thị Nga (52 tuổi) và đang sống tại Hà Nội. Khi cô chia sẻ cô đã hơn 10 năm làm quản lý một khách sạn tư nhân, chúng tôi ai cũng tròn mắt ngưỡng mộ. Cô tới Hưng Việt để phẫu thuật và điều trị 2 căn bệnh đều liên quan đến đường tiêu hóa. Điều làm cô yên tâm nhất đó là bên cạnh các bác sĩ phẫu thuật, điều trị thì cô còn được các Giáo sư, Bác sĩ trong hội Tai – Mũi – Họng thành phố Hà Nội quan tâm. Căn bệnh K dạ dày đã hành hạ cô làm cô nhiều đêm đau đớn nhưng liều thuốc tinh thần luôn khiến mọi căn bệnh dường như thuyên giảm, mọi vết thương chóng lành hơn.

Cô nói với chúng tôi, cũng là người nhiều năm hoạt động trong lĩnh vực dịch vụ, cô luôn hiểu và cảm thông với những người “làm dâu trăm họ” như các cháu, đặc biệt là các cô y tá, điều dưỡng. Hằng ngày, các cháu phải tiếp xúc với rất nhiều người, có những ca bệnh hiểm nghèo, những lúc căng thẳng phụ bác sĩ mổ rồi có khi hốt hoảng vì phút nguy kịch của bệnh nhân, các cháu là người có tinh thần thép đấy. Nhưng có người hiểu được, có người không hiểu được, nên đã gắn bó với nghề, các cháu phải biết đặt mình vào hoàn cảnh bệnh nhân và hiểu cho họ, những lúc có thiếu sót được bệnh nhân hay người nhà góp ý là may mắn. Bệnh viện mình là bệnh viện tư nhân, dịch vụ cung cấp liên quan trực tiếp đến tính mạng con người thì chuyên môn phải vững, tay nghề phải cao nhưng cũng cần coi bệnh nhân như người thân của mình, mình có người nhà vào bệnh viện tâm lý mình cũng như họ. Mỗi người bệnh như cô, chẳng ai muốn đi nằm viện, thuốc men nhưng chỉ cần một câu động viên thôi thì nhớ bác sĩ cả đời. Cô mong rằng, bệnh viện Hưng Việt sẽ không làm mất đi 2 chữ “lương y” trong lời khen ngợi của các bác, các cô, các chú đã nằm điều trị ở đây.

Hãy cứ làm công việc bằng cả trái tim

Có những câu chuyện vui từ ngay trong buồng bệnh - cô Phạm Thị Nga cùng các bác sĩ đang chia sẻ những câu chuyện

Rời phòng bệnh, tạm biệt cô Nga, tôi biết rằng, dù chỉ là một cá nhân trong tập thể Bệnh viện Ung bướu Hưng Việt nhưng với mỗi người tới đây, chúng tôi chính là Hưng Việt, lời dạy của cô chính là những điều mà chúng tôi cần trau dồi trong suốt quá trình công tác của mình. Hưng Việt hôm nay, có thể còn tồn tại những thiếu sót nhưng chúng tôi vẫn đang nỗ lực hết mình để mang đến cho từng người bệnh những dịch vụ xuất phát từ tâm, để mỗi người bệnh đều cảm nhận được Hưng Việt chính là ngôi nhà thứ hai của mình.

Hưng Việt ngày 23 tháng 07 năm 2014
Ngô Hoài

Đặt câu hỏi tư vấn
Ý kiến của bạn