Thứ năm, 07/08/2014 16:57
Chuyện của cô giáo vùng mỏ

Hà Nội, ngày 10 tháng 07 năm 2014
Nằm trên giường bệnh lúc này là người phụ nữ trẻ hai mươi bảy tuổi quê ở vùng đất mỏ Quảng Ninh, dáng người hơi gầy với mái tóc dài và giọng nói truyền cảm của một cô giáo dạy văn tạo cho người nghe cảm giác thật nhẹ nhàng mà có gì đó rất thu hút. Tôi tới thăm chị ngẫu nhiên chứ không có sự chuẩn bị từ trước như thường lệ bởi lẽ chị chưa tới ngày ra viện, tuy nhiên câu chuyện tự nhiên, chân thật của chị lại thôi thúc tôi viết những dòng này.

Chị tên Hoàng Thị Hương, đến viện phẫu thuật khối u thùy phải tuyến giáp, chị chia sẻ với tôi cũng tình cờ biết bệnh vì lúc đầu chị chẳng bị đau đớn, chỉ nuốt hơi vướng, ra hiệu mua thuốc của người dược sĩ có biết chút ít về y tế và được ông chẩn đoán có thể chị bị basedow (bệnh cường năng tuyến giáp), tuy là không tin lắm nhưng chị cũng tới khám ở bệnh viện Việt Nam – Thụy Điển (bệnh viện uy tín nhất tỉnh Quảng Ninh lúc ấy). Tuy nhiên, khi biết chính xác bệnh của mình, người nữ giáo viên trẻ vẫn lựa chọn cách chữa trị bằng thuốc nam, mua ở một nơi được người họ hàng giới thiệu là đã bị giống chị và uống khỏi. Chị khẽ nhấp ngụm nước chờ cho y tá Châm rút dây chai dịch truyền rồi tiếp câu chuyện của mình: “Cùng tâm lý chung của người Việt là ưa nhanh gọn, sợ đi phẫu thuật, sợ dùng thuốc tây có hại cho sức khỏe nên chị đã uống thuốc nam trong thời gian khá lâu em ạ, tuy nhiên bệnh lại không giảm giống như mọi người mong đợi”. Chị nghĩ “Chắc là do mình không hợp thầy, hợp thuốc nên thế”.

Bẵng đi một thời gian, chị lấy chồng rồi mang bầu, sinh con, lo lắng cho thai nhi và con nhỏ nên chị dừng hẳn thuốc, tới khi cai sữa con rồi chị mới lên Hà Nội, tìm đến viện Nội tiết Trung Ương nhưng cũng vì không có nhiều thời gian nên chị chọn tìm bác sĩ khám ngoài cho nhanh chóng. Rồi tình cờ qua vài người bạn, chị được giới thiệu tới Bệnh Viện Ung Bướu Hưng Việt, chị thật thà chia sẻ: “Mới nghĩ tới viện thôi chị đã sợ rồi em ạ, chị sợ bác sĩ, và mới nghe tới mổ xẻ là chị cứ run hết cả người, chị tưởng tượng kinh khủng lắm. Thế nhưng, tới viện mình được em nhân viên (chị không nhớ rõ tên) chỉ dẫn, đưa đi từng khu vực, rồi có người đưa lên tận buồng bệnh chị mới yên tâm hơn chút. Quen mấy lần đi bệnh viện chăm người nhà, chị sợ tới viện mà không biết hỏi ai thì lại đi về, nhưng chị cũng không ngờ là mình được chỉ dẫn và tư vấn đầy đủ, nhanh chóng như thế. Bây giờ, mổ xong gần 2 ngày, chị đã ăn được cơm, nói chuyện được bình thường, chỉ có ống dẫn lưu dịch là hơi vướng một chút, chị chỉ mong nhanh khỏi để được về với con. Nhà chị neo người mà chồng chị vừa bị tai nạn gãy tay đang còn ở bệnh viện, ông bà nội vừa lo nhà cửa vừa phải trông cháu, chỉ có bà ngoại lên với chị thôi, cũng may ở đây các em y tá tận tình nên bà cũng không phải vất vả”.

Chuyện của cô giáo vùng mỏ

Những lời chia sẻ của chị Hương khiến tôi có nhiều suy ngẫm về cuộc sống, cuộc đời, mỗi câu chuyện của bệnh nhân, mỗi mảnh đời quanh tôi, không phải lúc nào cũng là những niềm vui mà có cả những nốt trầm. Nhưng cuộc sống vốn là như vậy, quãng đường và thời gian mỗi người đi tìm niềm tin, giữ gìn sự sống hay chống chọi với những phong ba của cuộc đời không phải ai cũng giống ai. Cuộc sống vốn không phẳng lặng mà đôi khi chứa đựng cả những bất hạnh, có người chấp nhận số phận và sống chung với nó nhưng có người chọn cách khác, cách đương đầu với phong ba để tìm một tương lai tốt đẹp, tươi sáng hơn. Trở lại câu chuyện của người nữ giáo viên trẻ, chị nói với tôi, chị sẽ cố gắng khỏi bệnh để trong hè để còn lên lớp, những đêm thức khuya soạn giáo án dường như đã quen, những khi học trò mắc lỗi, biếng học chị mới thấy các em cần chị và được đứng trên bục giảng, được lên lớp gặp các em dường như là niềm đam mê, khao khát của chị để không khó khăn nào có thể làm chị gục ngã được.

Tạm biệt chị, tôi trở về phòng làm việc và ghi chép lại mấy dòng để viết bài này, mong chị sớm bình phục để đoàn tụ cùng gia đình, để tiếp tục công tác cống hiến cho sự nghiệp trồng người ...

Đặt câu hỏi tư vấn
Ý kiến của bạn