Thứ bảy, 04/10/2014 11:58
Hạnh phúc giản dị của nữ bệnh nhân tại bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt

Chuyện trò với cô, tôi cảm nhận được sự chân thành, mộc mạc vốn có nơi những người phụ nữ Việt Nam. Nét mặt tảo tần in dấu thời gian, làn da rám nắng phơi sương cùng với ánh mắt hiền hậu, bàn tay xương xương gầy gầy với biết bao gánh nặng của cuộc đời người mẹ, đó là cô P.T.N (52 tuổi – Hưng Yên) – bệnh nhân đang điều trị tại bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt. Tôi thấy hình ảnh mẹ mình trong cô, và trong lòng tôi có sự đồng cảm lạ kỳ với những tâm sự mà cô chia sẻ về những ngày tại bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt. Đó là niềm hạnh phúc giản dị của người phụ nữ thoát khỏi sự đe dọa của thần chết.

Nhập viện trong tình trạng đau tức bụng dưới, đại tiện nhiều lần trong ngày, phân có nhầy máu, sau khi được khám và làm các xét nghiệm cần thiết, cô N được các bác sĩ đoán bị “K Trực Tràng”. Đây là căn bệnh hay gặp ở các nước phát triển, tỷ lệ mắc đứng hàng thứ hai sau ung thư phổi. Ở nước ta, ung thư đại trực tràng đứng vị trí thứ năm, sau ung thư phổi, dạ dày, , vòm họng

Khi được bác sĩ và gia đình thông báo về tình trạng bệnh của mình, Cô đã rất lo lắng vì Cô đã từng mổ u xơ tử cung năm 2008, vậy nên việc phẫu thuật cho Cô cũng có đôi chút khó khăn về mặt tâm lý. Nhưng rồi được gia đình và bác sĩ động viên, cô cũng an tâm hơn”.

ung thu dai truc trang

Người nhà cô N kể lại. Mổ cho cô N là bác sĩ Dương và bác sĩ Tùng của bệnh viện Hưng Việt. Sau khi nói về tình hình của cô N, các bác sĩ cũng nhấn mạnh về những khả năng trong khi mổ và các phương pháp mổ khác nhau. Các bác sĩ quyết định mổ mở, khâu nối bằng tay cho cô N để giảm thiểu chi phí và bảo đảm tốt nhất cho tình trạng hiện tại của cô.

Cô cứ như được sống lại lần hai vậy cháu ạ. Mặc dù giờ vết mổ còn hơi đau nhưng cô thấy an tâm hơn nhiều. Thực sự cô không thể nói hết lời cảm ơn dành cho các bác sĩ. Cô chưa thấy ở đâu bác sĩ tận tình và nghĩ cho người bệnh như vậy. Cô nghe người nhà kể lại mà chảy nước mắt. Vậy mà lúc đầu cô cứ lo nghĩ linh tinh… Trước khi bị u xơ tử cung, cô chủ quan chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện khám bệnh. Đau một lần thì cũng khôn ra. Từ sau khi mổ u xơ tử cung xong, năm nào cũng vậy, một năm ba lần cô đi khám sức khỏe định kỳ. Ở quê họ cứ thấy cô đi khám bệnh là tưởng cô bệnh nặng lắm. Giờ thì đúng là bệnh có nặng thật nhưng vẫn còn may là gặp bác sĩ giỏi, lại tận tình như vậy”.

Nằm bệnh viện vốn dĩ chẳng ai muốn, nhưng cô N nói rằng Cô cảm thấy khá thoải mái. Bác sĩ Dương, bác sĩ Tùng cũng thường xuyên đến thăm cô, hỏi han tình trạng và trực tiếp khám cho cô sau phẫu thuật. “Các cháu điều dưỡng thì cứ như con cháu trong nhà. Chúng lo cho cô còn hơn con gái cô. Nhiều lúc cô cũng thấy ngại. Nhưng các cháu bảo là cô cứ yên tâm và coi như ở nhà mình”.
“Cô chỉ muốn gửi đến bác sĩ thật nhiều, thật nhiều lời cảm ơn vì đã cứu sống cô. Cảm ơn các cháu điều dưỡng hay cười, lại chu đáo nữa”. Cô khẽ mỉm cười.

Bàn tay nắm nhẹ, đôi mắt cô giống như bị nhòe đi. Tôi biết cô đang xúc động khi nghĩ về những ngày đã qua. Những người phụ nữ Việt Nam chỉ thường lo lắng cho chồng, cho con, mấy khi để ý cho chính mình. Nhưng họ đâu biết rằng, chỉ khi họ khỏe mạnh thì họ mới có thể chăm lo tốt nhất cho gia đình cũng như người thân.

Ca mổ thành công giúp cô và gia đình trút được bao nỗi lo lắng lâu nay. Nhưng còn hơn thế chính là những chia sẻ mà cô dành cho tôi – đó chính là niềm tin ở các vị “lương y” luôn hết mình vì người bệnh. Dù cho sức khỏe của cô chưa thực sự bình phục, giọng nói còn hơi mệt mỏi nhưng nụ cười thì luôn thường trực trên môi cô. Đó chính là hạnh phúc lớn nhất mà cũng bình dị nhất mà mỗi con người có được khi phải trải qua những ranh giới khó khăn. Cũng mong rằng, Bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt không chỉ là nơi khám và điều trị bệnh, mà là nơi chăm sóc sức khỏe, nâng đỡ cho những hạnh phúc bình dị ấy.

Bài viết thay lời cho bệnh viện Ung Bướu Hưng Việt, cho cô N cảm ơn BS Dương, BS Tùng và các các bác sĩ đã giúp cô N thoát khỏi lằn ranh của sinh tử. Với cá nhân, tôi muốn được cảm ơn cô N thật nhiều. Mặc dù đang rất mệt nhưng cô vẫn dành thời gian nói chuyện với người không quen biết như tôi. Cảm ơn cô vì những điều mà cô đã chia sẻ, thêm một tiếng nói, thêm một sự thay đổi để phụ nữ biết tự yêu mình hơn. Chúc cô mau lành bệnh để về với gia đình, về với cuộc đời bình dị của riêng cô, cô nhé…

Theo TS.BSCKII, Trịnh Tùng:
“Đây là một cái may mắn của bệnh nhân là Ung thư trực tràng 1/3 (cách hậu môn 10cm). Nghĩa là bệnh nhân có được khả năng nối lại trực tràng và đi đại tiện ở dưới như những người bình thường. Nếu ung thư xuống thấp gần hậu môn thì bệnh nhân phải cắt hậu môn và phải dùng hậu môn nhân tạo vĩnh viễn suốt đời.

Có nhiều kỹ thuật mổ trực tràng khác nhau như nội soi, khâu nối bằng máy và khâu nối bằng tay kinh điển. Trước đây bệnh nhân đã từng mổ cắt tử cung rồi nên có khả năng gây dính. Mổ bằng nội soi sẽ gây khó khăn và rủi ro. Sau khi xem xét tình trạng bệnh nhân, tôi và một giáo sư có tiếng quyết định cho mổ mở để lấy khối u và các hạnh ở vùng xung quanh. Sau khi mổ mở xong, người ta cũng có một phương pháp nữa, đó là khâu nối bằng máy. Phương pháp này giáp nối hai đầu của trực tràng bằng một thiết bị hiện đại chỉ với khoảng 15 phút.

Tuy nhiên phương pháp này gây tốn kém cho bệnh nhân vì nguyên chi phí cho máy ít nhất cũng mất khoảng chục triệu đồng. Ở một số trường hợp đặc biệt các phẫu thuật viên có thể nối trực tiếp bằng tay. Khâu nối bằng tay là khâu nối hai đầu đại tràng lại với nhau kinh điển gọi là khâu nối kinh điển. Tất cả các phẫu thuật viên về tiêu hóa đều phải biết. Cho đến bây giờ người ta vẫn dùng phương pháp này là chủ đạo. Kết quả đối với phương pháp nối hiện đại hoàn toàn như nhau. Phương pháp này có ưu điểm là được mổ theo phương pháp kinh điển (kinh điển chứ không phải cổ điển) và tiết kiệm cho bệnh nhân”.

Tìm hiểu thêm thông tin về bệnh k trực tràng tại đây.

Tiếu Yến

Đặt câu hỏi tư vấn
Ý kiến của bạn